5. Đừng Mệt Mỏi Khi Làm Điều Thiện

Vũ trụ là công trường Thiên Chúa trao cho con người để họ cùng Ngài xây dựng nước trời. Nó giống như công trường của một ngôi đền vĩ đại, mà những phiến đá được đẽo gọt từ các mỏ đá của thế gian này. Con người là những người thợ nhờ quyền năng của Chúa, và là những người xây dựng theo thánh ý Ngài. Họ khai thác đá từ những mỏ đá của thế gian và xây dựng từng công trình, từng hàng đá một. Thiên Chúa ban cho họ sự sống, và họ trở thành những viên đá sống động trong công trình xây dựng đền thờ.

Rất nhiều người xây những ngôi đền của riêng mình bằng những viên đá họ lấy từ các núi đá của thế gian rồi cho rằng chúng thuộc về mình. Họ xây từng viên một, từng hàng một, nhưng không thể ban sự sống cho chúng; vì thế chúng vẫn chỉ là những viên đá chết, bởi chỉ mình Thiên Chúa mới ban sự sống. Rồi những con người chóng qua ấy sẽ phải vất bỏ đất đá và các quặng mỏ mà ra đi khỏi thế gian này. Những ngôi đền nhỏ bé được xây bằng đá chết cũng sẽ hao mòn và tan biến theo năm tháng.

Họ chóng qua nên không tồn tại mãi, và những ngôi đền của họ cũng vậy. Chỉ có Đền Thờ của Chúa là vĩnh cửu và trường tồn vì Đền Thờ ấy sống động. Hãy xây dựng Đền Thờ vĩnh cửu của Chúa và trở nên những viên đá sống động trong đó; đừng xây những ngôi đền tạm bợ của riêng mình bằng những viên đá chết mà thời gian sẽ xóa nhòa. Hãy làm việc với lòng kiên trì, niềm vui, tinh thần hiệp nhất và tình yêu. Hãy làm việc trong sự nhẫn nại, khiêm nhường và vâng phục Chúa là Chủ của Đền Thờ. Vì bạn đang làm việc bằng quyền năng của Ngài, hãy xây dựng theo thánh ý Ngài.

Đừng mệt mỏi khi làm điều thiện. Đừng tìm kiếm sự nghỉ ngơi, vì sự nghỉ ngơi là một mối nguy lớn đối với bạn. Nếu thấy một người thợ không làm việc, đừng vội chỉ trích, xét đoán hay nguyền rủa anh ta; cứ cầm lấy cuốc hoặc liềm của mình và tiếp tục công việc. Chính công việc của bạn sẽ khích lệ anh ta làm việc. Công trình ấy là của cả bạn lẫn anh ta. Mùa gặt ấy cũng là của cả bạn lẫn anh ta. Tất cả đều thuộc về Chúa là Chủ của Đền Thờ và là Thiên Chúa của mùa gặt.

Hãy nhìn người anh em của bạn như nhìn chính mình. Trong bạn cũng có những gì bạn thấy nơi người khác, bởi mỗi con người đều là chính bạn trong một hoàn cảnh khác. Thay vì nói về anh em mình, hãy đến trò chuyện với họ, hoặc giữ một sự thinh lặng đầy yêu thương.

Đừng bao giờ kết án hay xét đoán chỉ dựa trên những gì mắt bạn nhìn thấy. Đừng xét đoán nước trong chiếc bình, vì mắt bạn không thể biết nó ngọt hay mặn, tinh khiết hay đã có mùi. Những thùng rượu bên ngoài trông giống nhau, nhưng rượu bên trong lại khác nhau. Hãy dùng mắt để nhìn bề ngoài, nhưng dùng trái tim để nhìn vào bên trong. Bởi trái tim chẳng hề kết án.

Đừng cho rằng mình có tri thức tuyệt đối. Hãy chỉ xây những ngôi đền tương xứng với sự hiểu biết của mình; nếu không, chúng sẽ sụp đổ trên đầu bạn. Tri thức cần tình yêu để biết phân định. Dù bạn biết nhiều đến đâu, nếu không yêu thương, bạn vẫn sẽ không hiểu, cho dù bạn có thể biết rất nhiều. Tình yêu cao trọng hơn trí thông minh. Logic của tình yêu cao cả hơn logic của trí tuệ. Tri thức không có tình yêu là tri thức không có Thần Khí và sẽ trở thành sức mạnh hủy diệt con người.

Trái đất là một hành tinh linh thánh, nơi đôi chân của Chúa Tể vũ trụ đã bước qua, nơi ánh sáng của Thần Khí đã chiếu soi, và là nơi luôn được Thiên Chúa ấp ủ trong trái tim Ngài.

Con người, bằng thứ tri thức không có tình yêu, đã làm cho trái đất trở nên bệnh hoạn. Thức ăn của họ lại trở thành thuốc độc; nước uống chẳng thể làm dịu cơn khát; còn thuốc thang lại trở thành bệnh tật. Không khí của họ đang làm họ nghẹt thở. Sự nghỉ ngơi trở thành nỗi khó nhọc và bình an của họ biến thành sự lo âu. Niềm vui trở thành nỗi buồn và hạnh phúc trở thành đau khổ. Chân lý của họ trở thành ảo tưởng, và ảo tưởng của họ trở thành chân lý. Ánh sáng của họ đã thành ra bóng tối.

Con người ngày nay hiểu biết hơn nhưng lại kém khôn ngoan hơn. Những lý thuyết trong đầu họ giống như sương mù phủ trên núi đồi và thung lũng, khiến họ không còn thấy mọi sự như thực tại vốn có; chính những lý thuyết ấy đang che khuất tầm nhìn của họ. Những tòa nhà của họ ngày càng cao, nhưng nền tảng đạo đức của họ ngày một suy thoái. Của cải của họ ngày càng nhiều, nhưng các giá trị của họ ngày càng giảm. Lời nói của họ ngày càng tăng, còn lời cầu nguyện ngày càng ít. Những mối quan tâm của họ sâu rộng, nhưng các tương quan lại hời hợt. Những ô cửa trưng bày của họ đầy ắp, nhưng bên trong lại trống rỗng. Những con đường của họ ngày càng rộng, nhưng tầm nhìn ngày càng hẹp. Họ có nhiều con đường nhưng chúng không đưa họ đến với nhau. Họ có nhiều phương tiện liên lạc nhưng chúng chẳng giúp họ gần nhau hơn. Giường của họ lớn, chắc chắn và tiện nghi, nhưng gia đình của họ thì nhỏ bé, chia rẽ và kiệt quệ. Họ biết cách vội vã nhưng không biết cách chờ đợi. Họ vội vã kiếm kế sinh nhai nhưng lại quên chăm lo cho chính sự sống của mình. Họ lao nhanh ra bên ngoài mà bỏ quên đời sống nội tâm.

Họ là những tù nhân tự hào về sự xa hoa của nhà tù mình; là những kẻ lạc đường tự hào về quãng đường đã đi qua; là những người đã chết nhưng hãnh diện về vẻ huy hoàng của mồ mả mình. Họ đang chết đói dù ngồi trên những thúng bánh; nghèo khó dù ngồi trên những kho tàng mà chính họ đã chôn giấu. Tại sao bạn lại chui xuống gầm bàn để ăn những mẩu vụn rơi xuống, trong khi bàn tiệc đã được dọn sẵn cho bạn?

Con người đang gieo trên mặt đất những bụi gai. Giờ đây chúng còn mềm và chỉ khiến họ khó chịu đôi chút; nhưng khi lớn lên và hóa thành những gai nhọn, chúng sẽ xé rách và làm tổn thương đôi chân của các thế hệ mai sau. Con người chặt củi, chất đống, nhóm lửa rồi tự lao mình vào đám cháy do chính mình tạo ra, và lại ngạc nhiên vì sao mình bị bỏng. Nhân loại đang lạc lối, con người đang đau bệnh và thế giới đang bốc cháy.

Thiên Chúa là Tình Yêu. Ngài là cùng đích và là Đấng dẫn đường cho nhân loại lạc lối. Đức Kitô là phương dược cho con người bệnh tật và là dòng nước của phép rửa trong Thần Khí để dập tắt ngọn lửa đang thiêu đốt thế gian. Hãy xây dựng mọi tri thức trên nền tảng là Đức Kitô; mọi tri thức được xây dựng ngoài nền tảng Đức Kitô sẽ hủy diệt bạn. Tri thức không có Thần Khí là sự ngu dốt. Tòa nhà do con người xây dựng càng cao bao nhiêu thì càng đè nặng lên chính con người bấy nhiêu.

Con người sẽ tiếp tục sống trong buồn phiền và lo âu, sẽ không bao giờ được thỏa mãn hay nguôi cơn khát cho đến khi họ được hiệp nhất với chính mình trong trái tim Thiên Chúa. Hãy vươn tay đến với nhau, nhìn nhau, lắng nghe nhau, chào hỏi nhau, an ủi nhau bằng những lời yêu thương và khích lệ. Hãy bước ra khỏi chính mình để đến với nhau và ôm lấy nhau trong tình yêu của Đức Kitô.

Hãy làm việc không ngừng trong cánh đồng của Chúa. Hãy để tiếng cuốc của bạn vang đầy các thung lũng và lấn át tiếng ồn ào của thế gian; hãy để tiếng liềm của bạn nhắc mọi người về mùa gặt. Hãy để những lời cầu nguyện của bạn với Chúa bổ đôi những tảng đá điếc và làm cho những mạch nước câm lặng được tuôn trào.

Đá cũng biết nghe lời cầu nguyện và các mạch nước cũng biết lên tiếng; tất cả đều cầu nguyện và tôn vinh Thiên Chúa.

0 Comments