Tôi gặp thầy Lawrence lần đầu vào ngày 3 tháng 8 năm 1666. Thầy kể với tôi rằng Chúa đã thực hiện một công trình ân sủng lớn lao trong đời thầy qua ơn hoán cải khi thầy mười tám tuổi. Cuộc hoán cải ấy xảy ra vào mùa đông. Khi thầy Lawrence nhìn thấy một cái cây đã trụi hết lá, thầy nhận ra rằng chỉ ít lâu nữa lá sẽ mọc lại, rồi hoa trái sẽ xuất hiện. Ngay lúc ấy, thầy thấy rõ Sự Quan Phòng và Quyền Năng của Thiên Chúa. Ý thức đó về Chúa chưa bao giờ phai nhạt nơi ngài. Kinh nghiệm này đã hoàn toàn giải thoát ngài khỏi quyến luyến thế gian. Nó thắp lên trong thầy Lawrence lòng yêu mến Chúa lớn đến nỗi ngài không thể nói được liệu nó có tăng thêm trong suốt bốn mươi năm kể từ ngày ấy hay không.
Trước khi vào dòng, thầy Lawrence từng làm đầy tờ cho ông Fieubert, một viên thủ quỹ. Thầy Lawrence tự mô tả mình là một người vụng về to xác, đụng đâu hỏng đó. Khi mới vào tu viện, Lawrence nghĩ rằng mình sẽ phải chịu đau khổ vì sự vụng về và những lỗi lầm của mình. Qua đó, thầy hy vọng dâng hiến đời mình cùng mọi thú vui như một hy lễ cho Thiên Chúa. Nhưng Thiên Chúa đã “làm thầy thất vọng”. Trong tu viện, thầy chỉ tìm thấy sự bình an và mãn nguyện.
Thầy Lawrence nói rằng chúng ta nên sống trong một cảm thức về sự hiện diện của Thiên Chúa, bằng cách trò chuyện liên lỉ với Ngài. Và thật đáng xấu hổ khi ta bỏ cuộc trò chuyện ấy để tơ tưởng về những điều vụn vặt và ngu ngốc.Chúng ta nên nuôi dưỡng linh hồn bằng những tư tưởng cao đẹp về Thiên Chúa, vì điều đó mang lại niềm vui lớn lao cho những ai tận tâm với Ngài.
Chúng ta cần khơi dậy đức tin. Thật đáng tiếc khi chúng ta có quá ít đức tin. Thay vì sống bằng đức tin mỗi ngày, người ta lại tìm vui thích trong các việc đạo đức bề ngoài vốn luôn thay đổi. Con đường đức tin chính là tinh thần của Hội Thánh, và chỉ riêng nó thôi cũng đủ đưa chúng ta tới mức độ trọn lành cao cả.
Chúng ta phải phó thác chính mình cho Thiên Chúa trong cả những việc đời thường lẫn việc thiêng liêng. Chúng ta chỉ nên tìm sự thỏa mãn nơi việc thực thi thánh ý Ngài, dù điều đó dẫn đến đau khổ hay an ủi. Với một linh hồn thực sự phó thác cho Thiên Chúa, mọi sự đều như nhau.
Chúng ta cần phải trung tín trong những giai đoạn khô khan của đời sống thiêng liêng, khi ta cảm thấy xa cách Thiên Chúa và thấy việc cầu nguyện trở nên nặng nề. Trong những lúc ấy, Chúa đang thử thách tình yêu của chúng ta dành cho Ngài. Đó là lúc chúng ta cần phó mình cho Chúa nhiều hơn. Nếu làm như vậy, chúng ta sẽ tiến bộ trong đời sống thiêng liêng.
Thầy Lawrence không ngạc nhiên khi nghe nói về mọi đau khổ và tội lỗi trên thế gian. Trái lại, điều khiến thầy ngạc nhiên là chúng ít hơn đáng lẽ phải là, xét đến sự độc ác mà tội nhân có thể làm. Thầy Lawrence cầu nguyện cho họ, nhưng thầy biết rằng Thiên Chúa có thể thay đổi mọi sự bất cứ khi nào Ngài muốn. Vì thế sau khi cầu nguyện, Thầy Lawrence không còn bận tâm thêm nữa.
Để đạt được sự phó thác như thế cho Thiên Chúa, chúng ta phải chú ý đến những đam mê của con người tự nhiên đang xen lẫn với những ước muốn thiêng liêng nơi mình. Thiên Chúa ban sự hiểu biết về các đam mê ấy cho những ai thật lòng muốn phụng sự Ngài.
Thầy Lawrence nói rằng nếu ý định của tôi là chân thành phụng sự Thiên Chúa, tôi có thể đến gặp thầy bất cứ khi nào tôi muốn mà không cần sợ làm phiền thầy. Còn nếu không, thì tôi không nên đến nữa.

0 Comments