Bạn đang bước đi trên những nẻo đường của cuộc đời mình, mang theo biết bao gánh nặng, lo toan và ưu tư, cùng nhiều chiếc bình: có những chiếc cần thiết, nhưng cũng có những chiếc hoàn toàn vô ích.
Bạn đã phân tán kho tàng của mình vào nhiều chiếc bình khác nhau, trộn lẫn những gì quý giá với những điều tầm thường, đến nỗi bạn không còn biết chiếc bình nào đang chứa kho tàng đích thực của mình. Có những chiếc bình rơi xuống và vỡ tan, những kho tàng bị mất đi, nhưng bạn không nhìn thấy và cũng không nhận ra vì tiếng va chạm ồn ào của các chiếc bình. Có người đã đánh mất kho tàng của mình dọc đường đời và cuối cùng chỉ đến đích với những bình gốm nặng trĩu trên vai. Mỗi chiếc bình bạn mang mà không chứa kho tàng thật sự của mình rồi cũng sẽ đầy ắp những thứ gây xao lãng và những gánh nặng dư thừa, cản trở hành trình và làm bạn mệt mỏi.
Hãy đặt xuống những chiếc bình của sự nhọc nhằn nô dịch mà thế gian áp đặt lên bạn, cho dù bạn đã mang chúng suốt một chặng đường dài, đã kiệt sức và đã đau khổ vì chúng, thậm chí có lẽ đã quen thuộc với chúng. Hãy biết kho tàng của mình ở đâu và đặt trọn con tim vào đó. Hãy gom toàn bộ kho tàng của bạn vào một chiếc bình duy nhất và mang nó cách cẩn trọng. Như thế, bạn sẽ gìn giữ được kho tàng của mình và đến đích với chiếc bình vẫn đầy ắp.
Hãy chỉ mang một chiếc bình duy nhất: chiếc bình của Đức Kitô. Người sẽ đổ đầy chiếc bình ấy bằng tình yêu và cùng mang nó với bạn. Dù chiếc bình ấy có được lấp đầy đến đâu, nó vẫn còn chỗ để đón nhận thêm; và dù có nặng đến đâu, nó vẫn nhẹ nhàng để mang vác.
Còn tất cả những chiếc bình khác chỉ là đất sét. Ngay cả khi chúng trống rỗng, chúng vẫn nặng nề và làm còng lưng bạn. Hãy tự mình chọn lấy con đường phải đi giữa thế gian này; đừng để những nẻo đường của thế gian quyết định thay bạn. Đừng mang theo những chiếc bình của thế gian — những thứ chỉ chất thêm gánh nặng, làm bạn xao nhãng và bào mòn sức lực bạn trên đường lữ hành.
Bạn càng mang theo nhiều chiếc bình, bạn càng xa cách người thân cận. Mỗi chiếc bình đều cần một khoảng không riêng; và khi số bình tăng lên, bạn bắt đầu tránh xa anh em mình để chúng không va chạm và vỡ tan. Rồi những chiếc bình trở nên quan trọng hơn chính người anh em của bạn. Để bảo vệ các chiếc bình ấy, bạn đánh mất cận nhân và anh em của mình.
Hãy biết rằng kho tàng của bạn vô cùng quý giá, nhưng bạn lại mang nó trong một chiếc bình bằng đất. Mỗi người anh em của bạn cũng mang trong mình một kho tàng vô giá, và họ cũng mang nó trong một chiếc bình bằng đất như thế.
Bạn tự tay nặn nên chiếc bình của mình rồi khép kín bản thân bên trong nó. Ngồi trong chiếc bình ấy, bạn nói rằng cả thế giới chỉ là đất sét. Nhưng ai sống khép mình trong một chiếc bình sẽ nhìn cả thế giới như đất sét mà thôi.
Hãy bước ra khỏi chiếc bình của mình để nhìn thế giới như nó thực sự là, chứ không phải như hình ảnh bạn đã nhào nặn nên từ bên trong chiếc bình ấy. Hãy để mọi người kín múc từ kho tàng của Đức Kitô, vì chỉ mình Người mới là kho tàng đích thực.
Để hiểu anh em của mình, đừng tìm đến họ với những khuôn mẫu hay hệ thống tư tưởng do trí khôn bạn tạo ra. Hãy đến với họ bằng Thánh Thần tình yêu của Đấng Tạo Hóa, Đấng đã gieo tình yêu ấy vào lòng bạn.
Hãy là những hạt lúa mì chắc mẩy trên sân lúa của Chúa. Để rồi khi người rê lúa tung bạn lên không trung nhằm thanh luyện bạn, bạn sẽ đủ nặng để rơi xuống sân lúa và được thu vào kho lẫm sự sống. Đừng là những hạt lép, rỗng tuếch như rơm rạ bị gió cuốn đi, bị thổi ra khỏi sân lúa và tản mác khắp nơi. Hãy xác tín rằng không gì có thể làm bạn nên tròn đầy và có sức nặng thiêng liêng ngoài chính Đức Kitô.
Hãy để bản thân được lấp đầy bởi Đức Kitô; khi ấy bạn sẽ ở lại trên sân lúa và được thu gom. Và bao lâu còn ở trên sân lúa ấy, chiếc nia rê lúa sẽ tiếp tục thanh luyện bạn, còn cỏ khô và vỏ trấu sẽ bị cuốn bay đi. Trên sân lúa, mỗi hạt lúa vẫn đứng riêng một mình, dù trước đó chúng đã được thu hoạch, đong đo và chứa chung trong cùng một bao với những hạt lúa chị em khác.
Cối xay, nước và lửa biến những hạt lúa thành cùng một thứ bột và cùng một tấm bánh. Từ cánh đồng đến tấm bánh là một hành trình dài: hãy cầu nguyện cho lưỡi liềm gặt bạn, cho người đập lúa đập bạn, cho sân lúa quy tụ bạn, cho chiếc nia thanh luyện bạn, cho cối đá nghiền bạn, cho dòng nước nhào nặn bạn và cho ngọn lửa nung chín bạn.
Con đường nên thánh là hành trình từ cánh đồng đến tấm bánh, từ đất đến ánh sáng, từ máng cỏ đến Thập Giá và sự Phục Sinh. Hãy bước đi trên con đường ấy trong niềm vui của sự phục sinh.


0 Comments