Sự thánh thiện là mục tiêu của bạn, và sự hoàn thiện trong đức ái là cùng đích của đời bạn. Đừng dừng lại ở những phương thế nên thánh rồi tôn thờ chúng. Đừng biến phương tiện thành cứu cánh, cũng đừng biến cứu cánh thành phương tiện.
Đừng lấy những phương thế nên thánh làm mục đích cuối cùng của mình, cũng đừng dùng sự thánh thiện như một phương tiện để đạt tới những mục đích khác. Cầu nguyện là để thánh hóa bạn; đừng thần thánh hóa việc cầu nguyện.
Ăn chay là để làm cho bạn nên mạnh mẽ; đừng thần thánh hóa việc ăn chay. Hãm mình là để thanh luyện bạn; đừng tôn thờ việc hãm mình. Những bài thánh ca là để tôn vinh Thiên Chúa; đừng tôn vinh chính những bài thánh ca ấy.
Đừng thay thế Chúa Kitô bằng những lời nói về Người, nếu không bạn sẽ tôn thờ chính ngôn từ của mình. Đừng thay thế Chân Lý bằng những cách diễn đạt về chân lý, nếu không những cách diễn đạt ấy sẽ trở thành chân lý đối với bạn.
Một lời nói không bao giờ quan trọng hơn ý tưởng mà nó diễn tả; một ý tưởng cũng không bao giờ quan trọng hơn chân lý mà nó hướng tới. Két sắt không bao giờ quý hơn kho tàng mà nó cất giữ; chén thánh không bao giờ quý hơn rượu được chứa trong đó. Nhà Tạm không bao giờ quan trọng hơn Bánh Thánh; Mặt Nhật cũng không bao giờ quan trọng hơn Mình Thánh Chúa.
Kitô giáo không phải là một tôn giáo hay một ngôi đền; không phải là một cuốn sách hay một nơi thờ phượng. Kitô giáo chính là Chúa Giêsu Kitô. Chiếc gương phản chiếu ánh sáng không phải là ánh sáng. Hãy biết phân biệt giữa ánh sáng và những tấm gương phản chiếu ánh sáng ấy.
Đừng chăm chú vào tấm gương, nhưng hãy giữ trái tim mình trong ánh sáng. Đừng chạy trốn khỏi chính mình để đến với Thiên Chúa, cũng đừng tìm đến Thiên Chúa để trốn tránh chính mình. Thiên Chúa muốn bạn đến với Ngài như chính con người bạn là, để Ngài nâng bạn lên và thánh hóa bạn.
Đừng tìm kiếm Thiên Chúa vì những mục đích trần thế; hãy để chính Thiên Chúa lôi kéo bạn về với Ngài. Đừng để những dòng chữ của bạn làm hoen ố những trang giấy tinh tuyền mà các thánh giáo phụ đã viết nên. Chân lý thì bất biến. Muốn nói về Thiên Chúa, trước hết bạn phải ở trong trái tim của Ngài; bạn không thể nói về Thiên Chúa khi đang ở bên ngoài Ngài.
“Ngôi Lời đã trở nên người phàm” không phải chỉ là một âm thanh thoảng qua trong không khí. Mỗi lời bạn muốn nói, hãy nghiền ngẫm trong tâm trí, đẽo gọt trong tinh thần và mài nhẵn trong trái tim mình, rồi hãy để lời ấy thốt ra từ môi miệng bạn như người thợ đặt một viên đá đúng vào vị trí của nó trong công trình đang xây dựng.
Hãy bỏ đi những lời nói không có tính xây dựng. Chỉ nói khi lời nói của bạn có giá trị hơn việc giữ thinh lặng.
Đừng chỉ nói về những miền đất bên kia đại dương mà quên lên đường. Hãy đi vào cốt lõi và biết phân biệt giữa điều thiết yếu với điều hời hợt trong cuộc sống; giữa điều nền tảng với điều thứ yếu; giữa phần cốt lõi với lớp vỏ bên ngoài.
Trong cuộc sống này, người ta không dùng giỏ để đựng nước, không dùng bình để chứa nho, cũng không dùng chum để đựng quả vả. Cũng như bạn biết sử dụng những sự vật trần thế cho nhu cầu của mình, hãy học biết sử dụng những thực tại thiêng liêng với sự khôn ngoan Thiên Chúa ban, để mưu ích cho phần rỗi của bạn và làm vinh danh Thiên Chúa.
Mỗi vùng đất đều có thổ nhưỡng và khí hậu riêng. Mỗi nơi cần những dụng cụ thích hợp để canh tác và gieo trồng. Mỗi vùng đất cũng có những loài cây riêng, nở hoa và kết trái theo đặc tính của mình. Bạn không thể dùng chĩa làm vườn để đập đá, dùng búa tạ để cày đất hay dùng cuốc chim để bổ củi. Cây hương bá và cây sồi không mọc trên cát ven biển, cũng như chuối và cam không mọc trên những triền núi đá.
Hãy làm việc với những dụng cụ Chúa đã đặt trong tay bạn. Hãy trổ sinh hoa trái ngay nơi Chúa đã gieo trồng bạn. Nếu không đâm rễ sâu, bạn sẽ không thể vươn cao.
Hãy điều chỉnh tâm trí mình cho phù hợp với thực tại, đừng cố bắt thực tại phải phù hợp với tâm trí của bạn; bởi thực tại đã có trước bạn và sẽ còn tồn tại sau bạn. Chỉ Chúa Thánh Thần là đủ cho bạn, và chính Ngài đưa bạn vào trong sự hài hoà với Thiên Chúa. Nhờ ánh sáng của Chúa Thánh Thần đang ngự trong bạn, bạn sẽ hiểu được chiều sâu của mầu nhiệm hiện hữu. Đừng tìm cách nắm bắt chân lý chỉ bằng các giác quan, vì như thế bạn sẽ bị giới hạn bởi chính những giới hạn của chúng.
Hãy nhớ rằng các giác quan được ban cho bạn để bạn sống yêu thương qua chúng, chứ không phải để yêu chính chúng. Khi quá quyến luyến những gì mắt mình nhìn thấy, bạn sẽ bắt đầu tôn thờ các thụ tạo và quên mất Đấng Tạo Hóa, Đấng vượt quá tầm nhìn của đôi mắt bạn. Khi quá say mê những gì tai mình nghe được, bạn sẽ yêu thích những âm thanh và giai điệu của thế gian mà quên lắng nghe tiếng Thiên Chúa vang lên trong sự thinh lặng vượt quá khả năng nghe của đôi tai bạn. Khi quá đắm mình trong những hương thơm của thế gian, bạn sẽ quên đi những đóa hoa đồng nội mà Thiên Chúa đã tạo nên bằng tình thương của Ngài dành cho con người. Khi quá chiều theo vị giác, bạn sẽ trở thành nô lệ của ăn uống mà quên mất mục đích đích thực của chúng là nuôi dưỡng sự sống. Khi quá lệ thuộc vào xúc giác, bạn sẽ trở thành nô lệ của những điều bên ngoài mà quên đi đời sống nội tâm.
Hãy vượt lên trên các giác quan của mình, đừng đắm chìm trong chúng. Hãy dùng chúng để vươn tới chân lý, như tia sáng xuyên qua pha lê.
Nếu bạn làm cho các giác quan của mình trở nên chai cứng, chúng sẽ ra nặng nề và mờ đục; ánh sáng sẽ bị phản chiếu trở lại như trên mặt gương và chúng chỉ còn phản chiếu hình ảnh của thế gian.
Niềm vui đích thực không phải là niềm vui của giác quan. Niềm vui đích thực vượt lên trên các giác quan, đi xuyên qua chúng để đến tận nguồn sáng, nơi bạn được chìm sâu trong trái tim Chúa, chiêm ngắm ánh sáng của Ngài và tan chảy trong tình yêu của Ngài.
Hãy vượt lên trên các giác quan, vượt lên trên chính mình, rồi bạn sẽ chạm tới ngưỡng cửa của ánh sáng. Khi muốn nhìn ra bên ngoài, hãy nhắm mắt lại và nhìn vào bên trong; khi ấy bạn sẽ thấy thế giới bên ngoài rõ ràng hơn. Khi muốn lắng nghe, hãy bịt tai lại và lắng nghe tiếng nói nội tâm; khi ấy bạn sẽ nghe rõ hơn.
Hãy hướng dẫn các giác quan của mình để tôn vinh Thiên Chúa; đừng để các giác quan dẫn bạn đến chỗ tôn vinh các thụ tạo của Ngài. Hãy yêu cho đến mức tự hiến. Máu là thứ mực duy nhất dùng để viết nên tình yêu; mọi thứ khác chỉ là mực trên giấy.
Trong Đức Kitô, mỗi con người là một lời được thốt ra từ miệng Thiên Chúa, để toàn thể nhân loại trở thành một khúc ca tình yêu; để vinh quang mãi mãi thuộc về Người.

0 Comments