Thư thứ tư

Lá thư thứ tư, được gửi cho một Mẹ Bề trên, cho thấy sự khôn ngoan của Thầy Lawrence về việc sử dụng đúng đắn các việc đạo đức. Dù nhìn nhận tầm quan trọng của những thực hành ấy như những con đường dẫn đến việc cảm nghiệm sự hiện diện của Thiên Chúa, thầy nhấn mạnh rằng chúng không là mục đích. Thay vào đó, thầy hướng dẫn chúng ta tập trung vào việc giữ cho tâm hồn luôn an nghỉ trong Thiên Chúa, và khẳng định rằng việc đạo đức đích thực là sự kết hiệp chân thành với Chúa, không bị trói buộc bởi tính hình thức hay những nghi thức máy móc.




Tôi nhân cơ hội này chia sẻ với Mẹ những suy nghĩ của một tu huynh trong tu viện chúng tôi về những kết quả kỳ diệu và sự trợ giúp liên lỉ mà vị tu huynh này nhận được từ sự hiện diện của Thiên Chúa. [Trong lá thư này, Thầy Lawrence viết về chính mình ở ngôi thứ ba, và khích lệ người nhận thư thăng tiến hơn trong việc thực hành sống sự hiện diện của Thiên Chúa.] Ước gì cả Mẹ và tôi đều biết rút ra ích lợi từ những điều ấy.

Suốt bốn mươi năm sống trong dòng tu này, việc thực hành liên lỉ của người ấy là luôn ở với Chúa. Người ấy cố gắng không làm gì, không nói gì và không nghĩ điều gì mà có thể làm phật lòng Chúa. Người ấy làm vậy hoàn toàn vì lòng yêu mến Chúa, và bởi vì Chúa đáng được yêu mến vô cùng hơn thế nữa.

Giờ đây người ấy đã quá quen thuộc với sự hiện diện thần linh ấy đến nỗi trong mọi hoàn cảnh, người ấy luôn nhận được những trợ giúp. Khoảng ba mươi năm nay, linh hồn người được tràn ngập một niềm vui liên lỉ, đôi khi mãnh liệt đến mức người ấy phải cố gắng kiềm chế để nó không biểu lộ ra bên ngoài.

Đôi khi người ấy nhận ra mình hơi xa khỏi sự hiện diện thần linh ấy, Chúa lập tức cho người ấy cảm nhận sự hiện diện của Ngài trong linh hồn để lôi kéo người ấy trở lại. Điều này thường xảy ra nhất khi người ấy đang bận rộn với công việc bên ngoài.

Người ấy đáp lại cách hoàn toàn trung tín trước những thúc đẩy nội tâm ấy. Người ấy nâng tâm hồn mình lên cùng Chúa bằng một sự phó thác với ánh nhìn dịu dàng, với lòng yêu mến Chúa, hoặc bằng những lời yêu mến tự nhiên bật lên trong những lúc ấy. Chẳng hạn như: “Lạy Thiên Chúa của con, con hoàn toàn thuộc về Chúa. Lạy Chúa, xin uốn nắn long con nên giống trái tim Chúa.”

Và rồi người ấy cảm thấy rằng Thiên Chúa tình yêu hài lòng với chỉ bấy nhiêu lời đơn sơ ấy. Sau đó người ấy lại nghỉ yên và an trú trong nơi sâu thẳm và trung tâm của linh hồn mình.

Kinh nghiệm này đem lại cho người ấy một sự xác tín vững vàng rằng Thiên Chúa luôn hiện diện nơi chốn thẳm sâu của linh hồn mình, khiến người ấy không thể nghi ngờ, bất kể việc gì xảy ra.

Người ấy hưởng nếm biết bao mãn nguyện và bình an! Người ấy luôn tìm thấy nơi chính mình một kho tàng quý giá. Người ấy không còn phải lo âu tìm kiếm nó nữa, vì nó luôn mở ra trước mặt, và người ấy có thể kín múc từ đó tuỳ ý.

Người ấy thường than phiền về sự mù quáng của chúng ta. Nhiều lần người ấy thốt lên rằng chúng ta thật đáng thương vì chỉ bằng lòng với quá ít. Người ấy nói rằng Thiên Chúa có những kho tàng vô tận để ban phát, vậy mà chúng ta lại chỉ thỏa mãn với một chút cảm xúc đạo đức chóng qua trong giây lát.

Chúng ta mù lòa, và chính chúng ta cản trở Thiên Chúa, ngăn chặn dòng chảy ân sủng của Ngài. Nhưng khi Thiên Chúa gặp được một linh hồn thấm nhuần đức tin sống động, Ngài đổ tràn trên linh hồn ấy ân sủng và lợi ích dồi dào. Chúng tuôn chảy như dòng thác, vượt qua mọi chướng ngại, lan tràn cách quảng đại và không dè giữ.

Đúng vậy, nhiều khi chính chúng ta chặn dòng thác ấy vì quá xem nhẹ nó. Nhưng đừng làm thế nữa. Hãy đi vào nội tâm mình và phá bỏ những con đê ngăn cản dòng chảy ân sủng. Hãy mở đường cho ân sủng. Hãy chuộc lại thời gian đã mất, vì có thể chúng ta chẳng còn bao nhiêu thời gian nữa.

Cái chết đang bám sát gót chúng ta, và chúng ta phải chuẩn bị cho nó. Chúng ta chỉ chết một lần, và sai lầm trong giờ phút ấy thì thật vô phương cứu chữa.

Tôi xin nhắc lại một lần nữa: hãy đi vào nội tâm mình. Thời gian trôi qua rất nhanh và không còn chỗ cho sự trì hoãn. Linh hồn chúng ta đang đứng trước hiểm nguy.

Tôi tin rằng Mẹ đã làm điều này và sẽ không ngạc nhiên về những điều tôi nói. Tôi khen ngợi Mẹ vì điều đó. Đó là điều duy nhất cần thiết. Tuy nhiên, chúng ta luôn phải tiếp tục nỗ lực. Trong đời sống thiêng liêng, không tiến tức là lùi.

Những ai có làn gió của Chúa Thánh Thần thì vẫn tiến bước ngay cả trong giấc ngủ. Nếu con thuyền linh hồn chúng ta vẫn còn bị gió bão quăng quật, thì hãy đánh thức Chúa, Đấng đang an nghỉ trong đó, và Người sẽ mau chóng làm cho biển lặng.

Tôi đã mạo muội chia sẻ với Mẹ những suy nghĩ này để Mẹ có thể đối chiếu với suy nghĩ của chính mình. Chúng sẽ giúp khơi lại và làm bừng cháy những tâm tình thiêng liêng nơi Mẹ nếu chúng có phần nguội lạnh; đó thật là nỗi bất hạnh lớn lao.

Ước gì cả hai chúng ta nhớ lại lòng nhiệt thành thuở ban đầu. Hãy biết rút tỉa lợi ích từ gương sáng và tư tưởng của vị tu huynh này — người ít được thế gian biết đến, nhưng lại được Thiên Chúa biết rõ và hết mực yêu thương

Tôi sẽ cầu nguyện cho Mẹ. Xin Mẹ cũng hãy cầu nguyện cho tôi. Với tình thương mến trong Chúa chúng ta.

0 Comments