Vì không rõ người nhận lá thư này là nam hay nữ, nên bản dịch xin dùng cách xưng hô trung tính là ‘bạn’.
Về những chia trí trong cầu nguyện
Những điều bạn nói với tôi không có gì mới lạ. Bạn không phải là người duy nhất gặp khó khăn với việc chia trí. Tâm trí chúng ta vốn rất dễ tản mác. Nhưng ý chí là chủ của mọi năng lực trong ta; nó có thể chế ngự và đưa tất cả về với Chúa, cùng đích cuối cùng của chúng.
Khi tâm trí bắt đầu dấn thân vào đời sống thiêng liêng, nó vẫn còn mang những thói quen xấu là lang thang và phân tán. Những thói quen ấy rất khó vượt thắng và thường lôi kéo ta hướng về những điều trần tục, thậm chí trái với ý muốn của ta.
Một phương thế tốt là hãy xưng thú những lỗi lầm của mình và khiêm nhường hạ mình trước mặt Chúa. Tôi khuyên bạn đừng dùng quá nhiều lời khi cầu nguyện. Việc nói nhiều và những diễn giair dài dòng thường là nguyên nhân khiến tâm trí ra chia trí. Thay vào đó, hãy hiện diện trước mặt Thiên Chúa như một người ăn xin câm lặng và tê liệt trước cổng nhà một người giàu có. Hãy chỉ nhắm một điều duy nhất là giữ tâm trí mình trong sự hiện diện của Chúa. Nếu đôi khi nó lang thang và rời xa Chúa, đừng quá bận tâm vì điều đó. Sự xao xuyến và bồn chồn chỉ làm tâm trí phân tán hơn thay vì giúp nó tập trung. Ý chí phải nhẹ nhàng đưa tâm trí trở về trong bình an. Nếu bạn kiên trì theo cách ấy, Thiên Chúa sẽ đoái thương bạn.
Một cách giúp tâm trí dễ tập trung khi cầu nguyện và giữ được sự bình an là đừng để nó lang thang quá xa trong những lúc khác của ngày sống. Bạn nên giữ tâm trí mình luôn ở trong sự hiện diện của Thiên Chúa. Nếu bạn quen thường xuyên nghĩ đến Ngài, bạn sẽ thấy dễ dàng hơn để giữ tâm trí bình an trong giờ cầu nguyện, hoặc ít nhất là dễ dàng đưa nó trở về từ những cơn chia trí.
Tôi đã nói với bạn trong những lá thư trước về những ích lợi của việc thực hành sống trong sự hiện diện của Chúa. Vậy chúng ta hãy nghiêm túc thực hành điều ấy và cầu nguyện cho nhau.

0 Comments