Gửi một tu sĩ trong dòng, người đã nhận từ thầy một cuốn sách, và với người ấy thầy lại triển khai thêm đề tài quen thuộc của mình.
Tôi đã nhận được từ bà M. những món đồ mà thầy nhờ bà chuyển lại cho tôi. Tôi lấy làm lạ vì sao thầy lại không cho tôi biết suy nghĩ của thầy về cuốn sách nhỏ tôi đã gửi. Hẳn thầy đã nhận được nó rồi.
Tôi khuyến khích thầy bắt đầu thực hành điều này, ngay cả ở tuổi tác hiện tại của thầy bởi vì muộn còn hơn không.
Tôi không thể hiểu nổi làm sao những người sống đời tu trì lại có thể thỏa mãn mà không thực hành sự hiện diện của Thiên Chúa. Phần tôi, tôi luôn ở lại với Ngài nơi trung tâm sâu thẳm của linh hồn mình hết sức có thể. Khi ở với Ngài như thế, tôi không sợ điều gì. Nhưng khi rời xa Ngài, tôi đã thấy không thể chịu nổi.
Việc tập luyện này không làm thân xác mệt nhọc. Tuy nhiên, sẽ rất hữu ích nếu ta đôi khi, có lẽ nên là thường xuyên, từ bỏ một vài thú vui nhỏ vô hại và chính đáng của thân xác. Thiên Chúa sẽ không để một linh hồn khao khát hoàn toàn thuộc về Ngài lại còn ham muốn những thú vui khác ngoài chính Ngài. Điều này xem ra quá đỗi hợp lý.
Tôi không nói rằng chúng ta phải gò ép bản thân cách thái quá. Không, chúng ta phải phục vụ Thiên Chúa trong sự tự do thánh thiện. Chúng ta cần chu toàn công việc của mình cách trung tín, không lo lắng hay bối rối. Mỗi khi thấy tâm trí mình lang thang xa khỏi Chúa, chúng ta hãy nhẹ nhàng và bình an đưa nó trở lại với Ngài.
Tuy nhiên, điều cần thiết là phải đặt trọn niềm tín thác nơi Chúa, gạt bỏ mọi bận tâm khác, thậm chí tạm gác sang một bên số hình thức đạo đức riêng biệt. Những việc đạo đức ấy, dù tự chúng rất tốt, vẫn có thể bị thực hành quá mức. Chúng chỉ là phương tiện để đạt tới cứu cánh.
Khi nhờ việc thực hành sự hiện diện của Thiên Chúa, ta đã ở với chính Ngài là cứu cánh của ta, thì việc quay lại với các phương tiện ấy trở nên không còn cần thiết nữa. Trái lại, chúng ta nên tiếp tục sống trong tình yêu dành cho Ngài và kiên trì ở trong sự hiện diện thánh thiêng của Ngài. Chúng ta có thể làm điều ấy qua một hành vi ngợi khen, thờ lạy hay khao khát. Chúng ta cũng có thể làm qua một hành vi phó thác, tạ ơn hoặc bất cứ cách nào mà thần trí chúng ta có thể nghĩ ra.
Xin đừng nản lòng vì sự kháng cự tự nhiên mà thầy có thể gặp phải khi thực hành điều này. Thầy phải mạnh mẽ với chính mình. Ban đầu, người ta thường nghĩ việc thực hành ấy chỉ là lãng phí thời gian. Nhưng thầy phải tiếp tục và kiên trì trong đó cho đến chết, chiến thắng mọi khó khăn có thể xảy đến.
Tôi xin được thầy và cộng đoàn thánh thiện của ngài cầu nguyện cho tôi, đặc biệt là lời cầu nguyện của chính thầy. Xin gửi đến thầy lòng trân quý trong Chúa chúng ta.

0 Comments