Thư thứ mười

* Dù cảm thấy khó khăn, thầy Lawrence vẫn hy sinh ý riêng để viết theo lời thỉnh cầu.
* Sự mất đi một người bạn có thể dẫn đến việc gặp gỡ Người Bạn đích thực.

Tôi đã phải rất khó khăn để quyết định viết thư cho ông __. Giờ đây tôi làm điều đó chỉ vì anh và bà ấy mong muốn như vậy. Xin anh ghi địa chỉ của ông ấy và gửi thư này giúp tôi.

Tôi rất vui nhìn thấy lòng tín thác mà anh đặt nơi Chúa. Tôi hy vọng Ngài sẽ làm cho lòng tín thác ấy nơi anh ngày càng mạnh mẽ hơn nữa. Chúng ta không bao giờ có thể tín thác quá nhiều nơi một Người Bạn tốt lành và trung tín như thế — Đấng sẽ không bao giờ bỏ rơi chúng ta, cả trong đời này lẫn đời sau.

Nếu ông M_ biết tận dụng mất mát mà mình vừa chịu và đặt trọn niềm tin vào Chúa, thì Chúa sẽ ban cho ông ấy một người bạn khác mạnh mẽ hơn và sẵn lòng giúp đỡ ông ấy hơn nữa.

Thiên Chúa hành động trong tâm hồn chúng ta theo thánh ý Ngài. Có lẽ ông ấy đã quá gắn bó với người bạn mà mình vừa mất. Chúng ta nên yêu quý bạn bè, nhưng không đến mức tình yêu ấy lấn át tình yêu dành cho Thiên Chúa, vốn phải luôn là ưu tiên hàng đầu.

Xin hãy nhớ điều tôi đã khuyên anh: đó là hãy thường xuyên nghĩ về Chúa, ngày cũng như đêm, trong công việc cũng như lúc nghỉ ngơi giải trí. Chúa luôn ở gần và ở cùng anh; xin đừng để Chúa cô đơn.

Anh sẽ cho là bất lịch sự nếu bỏ mặc một người bạn đến thăm mình một mình. Vậy tại sao lại lơ là với Chúa? Xin đừng quên Ngài. Hãy thường xuyên nghĩ đến Ngài. Hãy liên lỉ thờ lạy Ngài. Hãy sống với Ngài và chết trong Ngài.

Đó là ơn gọi vinh quang của một Kitô hữu. Có thể nói đó chính là nghề nghiệp của chúng ta. Nếu chúng ta chưa biết cách sống điều ấy, thì chúng ta phải học lấy. Tôi sẽ cố gắng giúp anh bằng những lời cầu nguyện của tôi. Tôi thuộc về anh trong Chúa chúng ta.

0 Comments