Thư thứ mười một

* Gửi cho một người đang chịu nhiều đau đớn. Thiên Chúa là vị Lương Y của cả thân xác lẫn linh hồn.
* Thầy cảm thấy mình sẵn sàng vui lòng chịu đau khổ nếu đó là ý muốn của Chúa.

Tôi không cầu xin để anh được thoát khỏi những đau đớn của mình; nhưng tôi tha thiết cầu xin Chúa ban cho anh sức mạnh và lòng kiên nhẫn để chịu đựng chúng bao lâu tuỳ ý Chúa. Hãy tìm niềm an ủi nơi Đấng đang giữ anh gắn chặt vào thập giá: Ngài sẽ tháo cởi cho anh khi đã đến thời điểm thích hợp. Phúc thay những ai cùng chịu đau khổ với Ngài. Hãy tập quen chịu đau khổ theo cách ấy, và xin Ngài ban sức mạnh để chịu đựng nhiều bao nhiêu và bao lâuNgài xét là cần thiết cho anh.

Người đời không hiểu được những chân lý này; điều đó cũng chẳng có gì lạ, vì họ chịu đau khổ như người thuộc về thế gian chứ không như Kitô hữu. Họ xem bệnh tật chỉ là nỗi đau của bản tính tự nhiên, chứ không phải là một ân huệ từ Chúa; và vì chỉ nhìn nó dưới ánh sáng ấy, họ chẳng thấy nơi đó điều gì ngoài buồn phiền và khốn khổ. Nhưng những ai nhìn bệnh tật như đến từ bàn tay Thiên Chúa, như hiệu quả của lòng thương xót của Ngài và là phương thế Ngài dùng để cứu độ họ, thì thường tìm thấy nơi đó sự ngọt ngào lớn lao và niềm an ủi sâu xa.

Tôi ước gì anh có thể xác tín rằng Chúa, theo một nghĩa nào đó, thường ở gần chúng ta hơn và hiện diện cách sâu xa hơn với chúng ta trong cơn đau bệnh hơn là lúc mạnh khỏe. Đừng cậy dựa vào một vị lương y nào khác, vì theo tôi nghĩ, chính Ngài muốn tự tay chữa lành cho anh. Vậy hãy đặt trọn niềm tín thác nơi Ngài, và anh sẽ sớm thấy hiệu quả của điều ấy nơi sự hồi phục của mình; bởi nhiều khi chúng ta làm chậm sự chữa lành chỉ vì đặt niềm tin vào thuốc men nhiều hơn vào Thiên Chúa

Dù anh dùng phương thuốc nào đi nữa, chúng cũng chỉ có hiệu quả trong mức độ Ngài cho phép. Khi đau đớn đến từ Chúa, chỉ mình Ngài mới có thể chữa lành. Nhiều khi Ngài gửi đến bệnh tật phần xác để chữa lành những bệnh tật của linh hồn. Hãy tìm niềm an ủi nơi Vị Lương Y tối cao của cả linh hồn lẫn thân xác.

Tôi biết trước anh sẽ nói rằng tôi đang rất an nhàn, rằng tôi được ăn uống nơi bàn tiệc của Chúa. Anh nói đúng. Nhưng anh nghĩ xem: đối với một tên tội phạm lớn nhất trên đời này, liệu việc được ăn nơi bàn tiệc của nhà vua và được chính vua phục vụ, trong khi vẫn chưa có gì bảo đảm rằng mình sẽ được tha thứ, chẳng phải là một nỗi đau lớn lao sao? Tôi tin rằng người ấy sẽ cảm thấy một sự bất an sâu xa mà không điều gì có thể xoa dịu, ngoại trừ niềm tín thác vào lòng nhân hậu của đấng quân vương mình.

Vì thế, tôi xin nói thật với anh rằng, dù tôi được nếm hưởng những niềm vui nơi bàn tiệc của ĐứcVua của tôi, các tội lỗi của tôi vẫn luôn hiện rõ trước mắt tôi. Sự không chắc chắn về việc mình được tha thứ vẫn dày vò tôi, dù tôi phải thú nhận rằng ngay cả sự dày vò ấy cũng trở nên dịu ngọt.

Hãy bằng lòng với hoàn cảnh mà Thiên Chúa đặt để anh trong đó. Dù anh có nghĩ tôi hạnh phúc đến đâu đi nữa, thì tôi vẫn ganh tị với anh. Đối với tôi, đau khổ và bệnh tật sẽ là thiên đàng nếu tôi được chịu chúng cùng với Chúa; còn những thú vui lớn lao nhất sẽ là hỏa ngục nếu tôi hưởng chúng mà không có Ngài. Mọi niềm an ủi của tôi là được chịu một chút gì đó vì lòng yêu mến Ngài.

Chẳng bao lâu nữa tôi phải đến với Thiên Chúa. Điều an ủi tôi nhất trong cuộc đời này là giờ đây tôi nhìn thấy Ngài bằng đức tin. Tôi thấy Ngài rõ đến nỗi đôi khi muốn thốt lên rằng: “Tôi không còn tin nữa; tôi thấy rồi!”

Tôi đang cảm nghiệm chính điều mà đức tin dạy. Tôi sẽ sống và chết trong sự xác tín ấy cùng với việc thực hành đức tin ấy.

Hãy luôn ở với Thiên Chúa. Đó là sức mạnh và sự an ủi duy nhất cho những đau khổ của anh.

Vậy hãy luôn ở lại với Chúa: đó là chỗ dựa và niềm an ủi duy nhất cho cơn đau khổ của anh. Tôi sẽ khẩn xin Chúa ở cùng anh. Tôi xin gửi sự trợ giúp của tôi.

0 Comments