Thư thứ mười lăm

* Viết từ giường bệnh trước lúc qua đời.
* Thầy Lawrence lặp lại lời khuyên quen thuộc: hãy nhận biết Chúa để có thể yêu mến Ngài.

Chúa biết rõ điều gì là cần thiết nhất cho chúng ta, và mọi điều Ngài làm đều nhằm ích lợi cho chúng ta. Nếu chúng ta biết Ngài yêu thương chúng ta biết bao, chúng ta sẽ luôn sẵn sàng đón nhận từ tay Ngài, với cùng một tâm hồn thanh thản, cả điều ngọt ngào lẫn cay đắng; mọi sự phát xuất từ Ngài đều sẽ đáng quý đối với chúng ta.

Những đau khổ nặng nề nhất chỉ trở nên không thể chịu nổi khi chúng ta nhìn chúng sai cách. Khi hiểu rằng chính bàn tay Thiên Chúa phân phát những đau khổ ấy, và biết rằng chính Người Cha đầy yêu thương đang hạ mình và thử thách chúng ta, thì đau khổ sẽ mất đi vị đắng của nó; thậm chí còn trở thành nguồn an ủi.

Ước gì mọi công việc của chúng ta chỉ là để nhận biết Chúa: càng biết Ngài, người ta càng khao khát biết Ngài hơn. Và vì hiểu biết thường là thước đo của tình yêu, nên sự hiểu biết của chúng ta càng sâu xa và rộng lớn bao nhiêu, tình yêu của chúng ta càng lớn lao bấy nhiêu; và nếu tình yêu của chúng ta dành cho Chúa đủ lớn, chúng ta sẽ yêu mến Ngài như nhau trong đau khổ cũng như trong niềm vui.

Chúng ta đừng chỉ tìm kiếm hay yêu mến Chúa vì những an ủi cảm tính (dù cao siêu đến đâu) mà Ngài đã hay sẽ ban cho chúng ta. Những ân huệ ấy, dù lớn lao đến đâu, cũng không thể đưa chúng ta đến gần Thiên Chúa cho bằng một hành vi đơn sơ của đức tin.

Hãy thường xuyên tìm kiếm Chúa bằng đức tin: Ngài ở trong chúng ta; đừng tìm Ngài ở nơi nào khác. Chẳng phải chúng ta thật thô lỗ và đáng trách sao, nếu bỏ mặc Ngài một mình để bận tâm đến những chuyện phù phiếm, những điều không làm đẹp lòng Ngài và có khi còn xúc phạm đến Ngài? Phải sợ rằng một ngày kia những điều phù phiếm ấy sẽ khiến chúng ta phải trả giá rất đắt.

Hãy hết lòng tận hiến cho Chúa. Hãy loại khỏi lòng mình mọi sự khác; Chúa muốn chiếm hữu trái tim chúng ta cách trọn vẹn. Hãy cầu xin Chúa ban cho chúng ta ơn ấy. Nếu chúng ta hết sức làm phần mình, chúng ta sẽ sớm thấy nơi bản thân sự biến đổi mà chúng ta hằng khao khát.

Tôi không thể cảm tạ Chúa cho đủ vì sự nhẹ bớt đau đớn mà Ngài đã đoái thương ban cho anh. Tôi hy vọng nhờ lòng thương xót của Chúa sẽ được gặp Ngài trong ít ngày nữa. Chúng ta hãy cầu nguyện cho nhau.

[Hai ngày sau thầy Lawrence liệt giường và qua đời trong tuần ấy.]

0 Comments