Có lẽ cũng gửi cho cùng một người nhận thư thứ mười một, diễn tả sự an ủi bền vững của tác giả nhờ đức tin.
Nếu chúng ta quen với việc thực hành sự hiện diện của Chúa, thì mọi đau đớn thể xác sẽ nhờ đó, được nhẹ bớt rất nhiều. Chúa thường để chúng ta chịu đau khổ đôi chút, để thanh luyện linh hồn chúng ta và giúp chúng ta gắn bó với Ngài hơn.
Hãy can đảm lên; hãy không ngừng dâng những đau đớn của anh cho Chúa, và cầu xin Ngài ban sức mạnh để chịu đựng chúng. Trên hết, hãy tập thói quen thường xuyên tâm sự với Chúa, và cố gắng hết sức để đừng quên Ngài. Hãy thờ lạy Ngài ngay trong cơn bệnh tật của anh; hãy thỉnh thoảng dâng chính mình cho Ngài; và giữa lúc đau khổ tột cùng, hãy khiêm tốn và trìu mến khẩn cầu Ngài (như một người con với cha mình) làm cho anh nên phù hợp với thánh ý Ngài. Tôi sẽ cố gắng trợ giúp anh bằng những lời cầu nguyện hèn mọn của tôi.
Chúa có nhiều cách để kéo chúng ta về với Ngài. Đôi khi Chúa ẩn mình khỏi chúng ta. Nhưng đức tin sẽ không bao giờ làm chúng ta thất vọng trong lúc cần thiết. Niềm tín thác hoàn toàn nơi Thiên Chúa phải là sức mạnh và nền tảng của chúng ta.
Tôi không biết Thiên Chúa sẽ định liệu đời tôi thế nào; nhưng tôi luôn hạnh phúc. Cả thế gian đều đau khổ; còn tôi, kẻ đáng phải chịu những hình phạt nặng nề nhất, lại cảm nhận những niềm vui liên lỉ và lớn lao đến nỗi hầu như không thể chứa nổi trong lòng.
Tôi sẵn sàng xin Chúa cho mình được chia sẻ một phần đau khổ của anh, nhưng tôi biết sự yếu đuối của mình quá lớn. Nếu Chúa bỏ mặc tôi chỉ trong một khoảnh khắc, tôi sẽ là con người khốn khổ nhất trên đời.
Tuy nhiên, tôi không hiểu sao Chúa có thể bỏ tôi được. Đức tin ban cho tôi một xác tín mạnh mẽ — mạnh hơn bất cứ cảm giác nào — rằng Chúa không bao giờ bỏ rơi chúng ta, trừ khi chính chúng ta bỏ Ngài trước.
Vậy chúng ta hãy sợ việc rời xa Chúa. Hãy luôn ở với Ngài. Hãy sống và chết trong sự hiện diện của Ngài. Xin anh cầu nguyện cho tôi, và tôi cũng sẽ cầu nguyện cho anh.

0 Comments