Thư thứ mười bốn

Lòng biết ơn vì những ơn lành Chúa ban cho người nhận thư, và về sự nhẹ bớt đau đớn mà tác giả cảm nhận khi chính mình đã ở gần cái chết, nhưng vẫn được an ủi giữa đau khổ.

Tôi dâng lời cảm tạ Chúa chúng ta vì Ngài đã phần nào làm dịu bớt đau đớn của anh, đúng như điều anh mong ước.

Tôi đã nhiều lần ở gần kề cái chết, nhưng chưa bao giờ tôi cảm thấy mãn nguyện cho bằng những lúc ấy. Vì thế, tôi không cầu xin được giảm bớt đau khổ, nhưng cầu xin có đủ sức mạnh để chịu đựng với lòng can đảm, khiêm nhường và yêu mến.

Ôi, chịu đau khổ cùng với Thiên Chúa ngọt ngào biết bao! Dù đau khổ có lớn lao đến đâu, hãy đón nhận chúng với lòng yêu mến. Được chịu đau khổ và ở cùng Ngài quả thật là thiên đàng. Vì thế, nếu ngay trong đời này chúng ta muốn hưởng sự bình an của thiên đàng, chúng ta phải tập sống thân tình, khiêm tốn và trìu mến trong cuộc chuyện vãn với Ngài; chúng ta phải ngăn lòng trí mình xa lìa Ngài trong bất cứ hoàn cảnh nào; chúng ta phải biến trái tim mình thành một đền thờ thiêng liêng để không ngừng thờ lạy Ngài; chúng ta phải luôn tỉnh thức trên chính mình để không làm, không nói, không nghĩ bất cứ điều gì làm mất lòng Ngài.

Khi tâm trí chúng ta luôn hướng về Thiên Chúa như thế, đau khổ sẽ trở nên đầy sự xức dầu và an ủi.

Tôi biết rằng lúc đầu thật rất khó để đạt tới trạng thái ấy, vì chúng ta phải hành động hoàn toàn bằng đức tin. Nhưng dù khó khăn, chúng ta cũng biết rằng nhờ ân sủng Thiên Chúa, chúng ta có thể làm được mọi sự; và Ngài không bao giờ từ chối ân sủng ấy cho những ai chân thành cầu xin. Hãy gõ cửa, hãy kiên trì gõ cửa, và tôi cam đoan với anh rằng Ngài sẽ mở cho anh vào đúng thời điểm của Ngài, và trong một lúc sẽ ban cho anh điều Ngài đã trì hoãn suốt nhiều năm.

Tạm biệt. Xin anh cầu nguyện cho tôi, như tôi cầu nguyện cho anh. Tôi hy vọng sẽ sớm được gặp Chúa của tôi.

0 Comments