Gửi kèm một lá thư cho một nữ tu quen biết, người mà thầy kính trọng pha lẫn chút e dè.
Chủ đề quen thuộc của thầy được trình bày cách súc tích.
Xin gửi kèm đây câu trả lời của tôi cho lá thư tôi nhận được từ chị __ ; xin hãy chuyển nó giúp tôi đến tay chị ấy.
Theo tôi thấy, chị đầy thiện chí, nhưng lại muốn tiến nhanh hơn cả ân sủng. Người ta không thể trở nên thánh thiện chỉ trong một sớm một chiều. Tôi xin phó thác chị ấy cho thầy: chúng ta phải giúp đỡ nhau bằng những lời khuyên, và còn hơn thế nữa, bằng chính gương sáng của mình. thầy sẽ làm tôi vui lòng nếu thỉnh thoảng cho tôi biết tin về chị ấy, và liệu chị có thật lòng sốt sắng và vâng phục hay không.
Chúng ta hãy thường xuyên nghĩ rằng công việc duy nhất của chúng ta trong đời này là làm đẹp lòng Thiên Chúa; có lẽ mọi sự khác chỉ là phù vân và hư ảo. Thầy và tôi đã sống đời tu hơn bốn mươi năm. Chúng ta đã dùng những năm tháng ấy để yêu mến và phụng sự Thiên Chúa chưa — Đấng bởi lòng thương xót đã gọi chúng ta vào bậc sống này chính vì mục đích ấy? Tôi đầy hổ thẹn và bối rối khi nghĩ đến một bên là biết bao ơn lành Chúa đã ban và vẫn không ngừng tiếp tục ban cho tôi; còn bên kia là cách tôi đã sử dụng chúng quá tệ, và sự chậm tiến của tôi trên con đường trọn lành.
Vì lòng thương xót, Chúa vẫn còn cho chúng ta chút thời gian, nên hãy thực sự bắt đầu lại. Hãy chuộc lại thời gian đã mất; hãy trở về với niềm tín thác trọn vẹn nơi Người Cha giàu lòng xót thương, Đấng luôn sẵn sàng đón nhận chúng ta với tình yêu dịu dàng. Vì lòng yêu mến Ngài, chúng ta hãy từ bỏ — hãy quảng đại từ bỏ — mọi sự không phải là chính Ngài; bởi lẽ Ngài đáng được nhiều hơn thế vô cùng. Hãy nghĩ đến Ngài không ngừng. Hãy đặt trọn niềm tín thác nơi Ngài. Tôi không nghi ngờ rằng chúng ta sẽ sớm thấy được hiệu quả của điều ấy khi nhận lãnh dồi dào ân sủng của Ngài; với ân sủng ấy, chúng ta có thể làm được mọi sự, còn không có nó, chúng ta chẳng làm được gì ngoài việc phạm tội.
Chúng ta không thể thoát khỏi những hiểm nguy đầy dẫy trong cuộc sống này nếu không có sự trợ giúp thực sự và liên lỉ của Chúa; vì thế, chúng ta hãy không ngừng cầu xin Chúa điều ấy. Nhưng làm sao chúng ta có thể cầu nguyện với Chúa mà không ở với Ngài? Và làm sao chúng ta có thể ở với Chúa nếu không thường xuyên nghĩ đến Ngài? Và làm sao chúng ta có thể thường xuyên nghĩ đến Ngài nếu không tạo cho mình một thói quen thánh thiện là làm như thế? Thầy sẽ bảo rằng tôi lúc nào cũng chỉ lặp đi lặp lại một điều ấy thôi. Đúng vậy, bởi vì đây là phương thế tốt nhất và dễ dàng nhất mà tôi biết; và vì chính tôi không dùng phương thế nào khác, nên tôi khuyên mọi người hãy thực hành điều ấy. Trước hết, chúng ta phải nhận biết, rồi mới có thể yêu. Muốn biết Chúa, chúng ta phải thường xuyên nghĩ đến Ngài; và khi bắt đầu yêu mến Ngài, chúng ta cũng sẽ nghĩ đến Ngài thường xuyên, vì lòng chúng ta sẽ ở nơi kho tàng của mình. Đây là điều rất đáng để thầy suy ngẫm.

0 Comments