Thầy Lawrence nói rằng thầy luôn được hướng dẫn bởi tình yêu mà không nghĩ đến bản thân. Thầy quyết tâm lấy tình yêu Thiên Chúa làm mục tiêu cho mọi hành động của mình. Thầy xác tín rằng đó là con đường tốt nhất.
Thầy vui mừng khi có thể nhặt một cọng rơm dưới đất vì lòng yêu mến Thiên Chúa, chỉ tìm kiếm một mình Chúa và không tìm điều gì khác, ngay cả không tìm kiếm những ơn huệ của Chúa.
Trong một thời gian dài, thầy Lawrence bị dày vò bởi ý nghĩ rằng mình sẽ bị luận phạt. Không ai trên thế gian có thể thuyết phục thầy. Nhưng rồi thầy đã từ tìm được lý lẽ cho mình:
“Tôi bước vào đời sống tu trì chỉ vì tình yêu Thiên Chúa, và tôi đã cố gắng chỉ sống cho một mình Ngài. Vì thế, dù sau khi chết tôi được cứu độ hay phải hư mất, tôi vẫn sẽ tiếp tục hành động hoàn toàn vì lòng yêu mến Thiên Chúa. Ít nhất tôi có được niềm an ủi này: tôi đã làm tất cả những gì có thể để yêu mến Chúa cho đến phút cuối cùng.”
Tình trạng tâm hồn đau khổ ấy kéo dài bốn năm, trong thời gian đó thầy Lawrence chịu nhiều đau đớn. Nhưng từ đó về sau, thầy sống trong sự tự do hoàn toàn và luôn có niềm vui.
Thầy Lawrence đặt tội lỗi của mình giữa mình với Thiên Chúa, như thể thưa với Chúa rằng mình không xứng đáng với những ân huệ của Ngài. Nhưng Thiên Chúa vẫn tiếp tục ban dư đầy cho thầy.
Để tập thói quen luôn sống hiệp thông với Chúa và phó dâng mọi việc cho Ngài, lúc đầu chúng ta cần đặc biệt cố gắng. Sau một thời gian, chúng ta sẽ nhận ra rằng tình yêu Chúa âm thầm thúc đẩy chúng ta làm mọi sự cho Ngài một cách tự nhiên và dễ dàng.
Thầy Lawrence nghĩ rằng sau bao ngày tháng êm đềm Thiên Chúa đã ban, rồi phần đau khổ và thử thách sẽ đến. Nhưng Thầy không bận tâm về điều đó. Thầy biết rõ rằng tự mình thì sẽ chẳng làm được gì, nhưng Chúa sẽ không bao giờ thiếu sức mạnh để giúp thầy chịu đựng.
Khi có dịp thực hành một nhân đức nào đó, thầy phó mình cho Chúa và nói: “Lạy Chúa, con không thể làm điều này nếu Chúa không thêm sức cho con.” Và rồi thầy nhận được sức mạnh còn nhiều hơn mức cần thiết.
Khi thầy lỗi trong bổn phận, thầy chỉ đơn sơ thú nhận lỗi mình với Thiên Chúa: “Nếu Chúa để con một mình, con sẽ chẳng bao giờ khá hơn được. Xin Chúa hãy giữ con khỏi ngã và sửa lại điều hư hỏng trong con.” Sau khi cầu nguyện như thế, thầy không còn bận tâm thêm nữa.
Thầy Lawrence nói rằng chúng ta phải đối xử với Thiên Chúa bằng sự giản dị nhất, trò chuyện với Ngài một cách thẳng thắn, thành thật, và cầu xin sự giúp đỡ của Ngài trong mọi việc xảy ra hàng ngày. Theo kinh nghiệm của thầy, Thiên Chúa chưa bao giờ từ chối ban ơn trợ giúp.
Gần đây, Thầy được cử đến Burgundy để mua một lượng rượu vang cho tu viện. Đây là một nhiệm vụ rất khó khăn đối với thầy, bởi vì thầy hoàn toàn không có khiếu buôn bán. Hơn nữa, Thầy bị què và không thể di chuyển trên thuyền ngoài cách trườn mình qua các thùng rượu. Tuy nhiên, thầy không lo lắng về việc ấy, cũng không lo chuyện mua rượu. Thẩy nói với Chúa rằng đây là việc của Chúa, và rồi mọi sự diễn ra rất tốt đẹp.
Năm trước, Thầy Lawrence cũng được sai đến Auvergne với cùng công việc ngày, và mọi sự cũng tốt đẹp tương tự.
Điều đó cũng đúng trong công việc nhà bếp — công việc mà theo tính tự nhiên thầy Lawrence vốn không thích. Thầy làm mọi sự ở đó vì lòng yêu mến Thiên Chúa, liên lỉ cầu xin ân sủng để làm tốt công việc của mình. Nhờ đó, suốt mười lăm năm làm việc ở nhà bếp, thầy thấy mọi sự đều dễ dàng.
Thầy Lawrence rất hài lòng với công việc hiện tại, nhưng cũng sẵn sàng rời bỏ nó nếu cần. Dù làm bất cứ điều gì, thầy luôn vui vẻ, vì thầy làm mọi sự — kể cả những việc nhỏ nhất — vì lòng yêu mến Chúa.
Đối với thầy Lawrence , những giờ cầu nguyện ấn định không khác gì những thời gian khác. Thầy lui vào nơi thanh vắng để cầu nguyện theo sự hướng dẫn của Bề trên, nhưng thật ra thầy Lawrence không cần sự cô tịch ấy, cũng không tìm kiếm nó. Ngay cả công việc bận rộn nhất cũng không làm gián đoạn sự hiệp thông của thầy với Thiên Chúa.
Thầy biết mình có bổn phận yêu mến Thiên Chúa trong mọi sự và luôn cố gắng làm như vậy. Vì thế, thầy Lawrence cảm thấy mình không cần một vị linh hướng để chỉ dẫn, nhưng rất cần một cha giải tội.
Thầy Lawrence rất ý thức về các lỗi lầm của mình, nhưng không nản chí vì chúng. Thầy xưng thú với Chúa và không tìm cách biện minh. Sau khi xưng tội xong, thầy Lawrence nhẹ nhàng trở lại với việc yêu mến và thờ phượng như thường lệ.
Thầy nói rằng trong những lúc khủng hoảng nội tâm, thầy chẳng hỏi ý kiến ai, mà chỉ nương theo ánh sáng đức tin rằng Thiên Chúa đang hiện diện. Và thầy Lawrence thoả lòng với việc quy hướng mọi hành động về Chúa. Thầy Lawrence làm mọi sự chỉ để đẹp lòng Thiên Chúa và không lo lắng về kết quả.
“Những tư tưởng vô ích làm hư hỏng mọi sự,” thầy Lawrence nói. “Mọi rắc rối đều bắt đầu từ đó.”
Chúng ta nên từ bỏ những tư tưởng ấy ngay khi nhận ra chúng. Chúng chẳng ích gì cho đời sống hay phần rỗi. Chúng ta phải mau chóng trở lại với sự hiệp thông với Thiên Chúa.
Lúc đầu, thầy Lawrence thường dùng giờ cầu nguyện để chống lại những tư tưởng chia trí rồi lại rơi vào chúng. Nhưng thầy Lawrence không thể rập khuôn đời sống đạo đức của mình theo những phương pháp thiêng liêng như một số người khác. Ngài bắt đầu bằng việc suy niệm một lúc, rồi để nó sang một bên và trở về mối tương quan tự nhiên với Chúa theo cách mà thầy cũng chẳng giải thích được tại sao.
Thầy Lawrence nói rằng mọi việc hãm mình phạt xác hay các bài thực hành khác đều là vô ích nếu thiếu lòng yêu mến Chúa. Tất cả những gì cần để đạt tới sự kết hợp với Thiên Chúa chính là tình yêu. Thầy đã suy nghĩ nhiều về điều này và kết luận rằng con đường ngắn nhất đến với Chúa là trực tiếp đến với Chúa bằng việc liên lỉ yêu mến và làm mọi sự vì Ngài.
Điều quan trọng là phải phân biệt giữa hoạt động của trí hiểu và hoạt động của ý chí. Hiểu biết bằng trí óc thì ít giá trị; điều quan trọng là ý hướng của tâm hồn. Chúng ta chỉ nên quan tâm đến việc yêu mến và tìm niềm vui nơi Chúa.
Mọi việc đạo đức, nếu không có lòng yêu mến Chúa, thì không thể loại bỏ dù chỉ một tội khỏi đời sống chúng ta. Chúng ta phải bình an đón nhận rằng mọi tội lỗi của mình đã được tha nhờ Máu Thánh Chúa Giêsu Kitô. Từ đó, chúng ta được tự do để chỉ tìm cách hết lòng yêu mến Ngài. Chúng ta cũng có thể được an ủi khi thấy rằng Chúa dường như ban những ân sủng lớn lao nhất cho các tội nhân lớn nhất như dấu chỉ lòng thương xót bao la của Ngài.
Thầy Lawrence nói rằng những đau khổ hay vui thú lớn nhất của thế gian này cũng không thể sánh với những gì thầy đã trải nghiệm trong đời sống thiêng liêng. Thầy không lo lắng điều gì và cũng không sợ hãi điều gì. Ước muốn duy nhất của thầy là không xúc phạm đến Thiên Chúa.
Thầy không tự hành hạ mình khi phạm lỗi. Ngài nói: “Khi tôi lỗi trong bổn phận đối với Thiên Chúa, tôi lập tức nhìn nhận điều đó và nói: ‘Tất cả những gì con làm chỉ là phạm tội, và con sẽ không bao giờ làm khác được nếu bị bỏ mặc cho chính mình.’ Nếu tôi làm được điều gì tốt, tôi cảm tạ Chúa và nhìn nhận rằng mọi điều tốt nơi tôi đều đến từ Chúa.”


0 Comments