Đoạn trò chuyện thứ ba

Thầy Lawrence nói với tôi rằng nền tảng đời sống thiêng liêng của thầy là một ý thức cao cả và lòng tôn kính sâu xa đối với Chúa nhờ đức tin. Một khi đã vững vàng trong ý thức ấy, thầy không còn kế hoạch nào khác ngoài việc trung thành loại bỏ mọi tư tưởng khác, để có thể làm mọi sự vì lòng yêu mến Thiên Chúa.

Đôi khi nhận ra mình đã quên nghĩ đến Thiên Chúa qua một khoảng thời gian, thầy Lawrence không để mình bị dằn vặt vì điều đó. Sau khi nhìn nhận sự khốn cùng của mình trước mặt Chúa, thầy Lawrence lại trở về với Chúa bằng lòng tín thác sâu xa hơn, vì thầy đau đớn khi thấy mình đã quên Chúa. Lòng tín thác chúng ta đặt nơi Chúa đem lại vinh quang cho Ngài và kéo muôn vàn ân sủng xuống trên chúng ta.

Thầy Lawrence nói rằng Chúa không thể lừa dối con người. Thầy cũng nói rằng Chúa sẽ không để một linh hồn hoàn toàn phó thác cho Ngài và sẵn sàng chịu đựng mọi sự vì Ngài phải đau khổ mãi.

Thầy Lawrence thường xuyên kinh nghiệm sự hướng dẫn của ân sủng Chúa trong nhiều hoàn cảnh khác nhau. Vì thế, mỗi khi có công việc cần làm, thầy không bận tâm lo tính trước. Khi đến lúc hành động, thầy chỉ cần hướng về Thiên Chúa. Thầy thấy rõ điều Thiên Chúa muốn mình làm, như thể đang nhìn vào một tấm gương hoàn hảo.

Gần đây, điều đó đến với thầy cách tự nhiên mà không cần suy nghĩ. Nhưng trước kia, thầy phải cố ý thực hành phương pháp này trong công việc hằng ngày.

Khi các công việc bên ngoài làm thầy phần nào xao lãng khỏi ý thức về Chúa, một sự nhắc nhớ mới từ Chúa lại ùa đến và thiêu đốt linh hồn thầy. Sự hiện diện của Chúa bừng cháy mạnh mẽ trong thầy Lawrence đến nỗi thầy khó có thể kiềm chế bản thân.

Thầy Lawrence nói rằng thầy kết hiệp với Thiên Chúa nhiều hơn khi làm việc bên ngoài, hơn là khi rời bỏ công việc để cầu nguyện trong nơi thanh vắng.

Thầy nghĩ rằng trong tương lai mình có thể sẽ phải chịu một đau khổ lớn lao nào đó về thể xác hoặc tinh thần. Điều tồi tệ nhất có thể xảy đến với thầy là đánh mất cảm thức về sự hiện diện của Chúa mà thầy đã hưởng nếm từ lâu. Nhưng lòng nhân lành của Thiên Chúa bảo đảm với thầy Lawrencerằng Chúa sẽ không hoàn toàn bỏ rơi ngài, và Chúa sẽ ban sức mạnh để thầy chịu đựng bất cứ điều gì Chúa cho phép xảy ra. Vì thế thầy không sợ hãi điều gì và cũng không thấy cần phải hỏi ý kiến ai về tình trạng linh hồn mình. Mỗi khi cố gắng nói với ai đó về tình trạng linh hồn mình, thầy Lawrence thường rời đi với tâm trí còn rối ren hơn. Thầy ý thức rằng mình luôn sẵn sàng hy sinh mạng sống vì tình yêu Chúa, nên thầy chẳng nề chi hiểm nguy.

Thầy Lawrence nói rằng sự phó thác hoàn toàn cho Thiên Chúa là con đường chắc chắn dẫn tới thiên đàng, và trong sự phó thác ấy, chúng ta luôn có đủ ánh sáng để hướng dẫn đời sống mình.

“Trong giai đoạn đầu của đời sống thiêng liêng, chúng ta phải trung thành chu toàn bổn phận và từ bỏ chính mình. Sau đó những niềm vui khôn tả sẽ đến. Trong những khó khăn, chúng ta chỉ cần quay về với Đức Giêsu Kitô và cầu xin ân sủng của Ngài, rồi mọi sự sẽ trở nên dễ dàng.”

Nhiều người không tiến bộ trong đời sống Kitô hữu vì họ quá gắn bó với các việc đền tội và những thực hành đạo đức riêng rẽ. Họ bỏ quên tình yêu Thiên Chúa, là mục đích tối hậu của đời sống thiêng liêng. Điều ấy biểu lộ rõ nơi đời sống của họ, và đó là lý do chúng ta thấy quá ít nhân đức bền vững.

Đời sống thiêng liêng không phải là một nghệ thuật hay một khoa học. Để đạt tới sự kết hợp với Thiên Chúa, điều cần thiết chỉ là một tâm hồn kiên quyết thuộc trọn về Chúa, làm mọi sự chỉ vì Chúa, và chỉ yêu mến một mình Ngài mà thôi.

0 Comments